Thứ Tư, 29 tháng 7, 2020

Café Ku Búa so sánh vùng miền chia rẽ đoàn kết dân tộc

Thời gian gần đây fanpage “Café Ku Búa” – một page chuyên đăng tải các hình ảnh xuyên tạc mang tính chất so sánh giữa hai miền Nam – Bắc nhằm gây mâu thuẫn trong nhân dân.


Café Ku Búa liên tục ghép các hình ảnh giữa chế độ cũ ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975 với chế độ Xã hội chủ nghĩa hiện nay, những hình ảnh luôn gây phản cảm với nhiều người dân trong cả nước bởi nó không phản ánh thực chất đời sống của người dân từ sau năm 1975 đến nay, đồng thời các hình ảnh được chế ra nhằm xuyên tạc trên nhiều lĩnh vực như: chính trị, kinh tế, văn hóa – xã hội. Về chính trị, chúng so sánh kiểu tuyên truyền cho chế độ cũ luôn tốt, và luôn đúng, ngược lại chúng chê bai trách móc Đảng, Nhà nước ta về mặt ngoại giao. Chỉ trích Đảng, Nhà nước ta bán đảo cho Trung Quốc trong khi chính chế độ cũ của chúng đã nghe Mỹ để làm mất đảo, mất đất. Về kinh tế, trong khi tăng trưởng hàng năm vượt chỉ tiêu đề ra thì chúng xuyên tạc ngược lại với khẩu ngữ “nước nghèo, dân ngu tại ai?”, ghép ảnh so sánh nền kinh tế giữa hai miền Nam – Bắc trước năm 1975. Về văn hóa xã hội, chúng ghép ảnh nhằm xuyên tạc văn hóa vùng miền, khơi gợi lại văn hóa của chế độ cũ với kiểu phóng đại sự thật.




Hơn nữa Café Ku Búa còn ghép các hình ảnh xuyên tạc trái sự thật về các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng Nhà nước ta, các vị anh hùng dân tộc có công với nước như: ghép hình xuyên tạc đồng chí Phạm Văn Đồng, Võ Thị Sáu, chủ tịch Hồ Chí Minh; ghép hình ảnh Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với Thủ tướng Australia Malcolm Turnbull và thêm khẩu ngữ “Đảng chọn – dân bầu” nhằm xuyên tạc hình ảnh của Thủ tướng cũng như ngụ ý việc bầu cử của Đảng, Nhà nước ta không công bằng, dân chủ.

Như vậy, tất cả các hình ảnh mà chúng ghép và đăng trên page Café Ku Búa đều mang tính chất xuyên tạc, bịp bợm, phủ định thành quả cách mạng của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta, so sánh văn hóa vùng miền để chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, so sánh chế độ nhằm hướng tới tuyên truyền làm mất niềm tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ Xã hội chủ nghĩa…
Trong khi Đảng, Nhà nước ta đang thực hiện chủ trương chính sách phát triển kinh tế, chính trị độc lập không phụ thuộc vào nước khác. Những thành tựu đạt được trong những năm qua ngày càng khẳng định vị thế và tiếng nói của Việt Nam trên trường quốc tế. Những thành tựu phát triển kinh tế, khoa học công nghệ, văn hóa xã hội đã và đang đạt được là thành quả, là sự chung tay đóng góp cũng như sự đoàn kết gắn bó của toàn Đảng, toàn dân. Để giữ vững đoàn kết toàn dân tộc, chúng ta phải cho bè lũ phản động trong và ngoài nước cũng như những kẻ phá hoại như Café Ku Búa biết được rằng, dù chúng xuyên tạc hay tuyên truyền thì cũng không thể làm lung lay ý chí quyết tâm đoàn kết dân tộc để chung tay đưa đất nước tiếp tục phát triển hơn nữa trên mọi lĩnh vực. Không để chúng tuyên truyền xuyên tạc, so sánh vùng miền gây chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân mà Đảng, Nhà nước ta đã xây dựng và phát triển trong nhiều năm qua./


Thứ Năm, 23 tháng 7, 2020

VTV – Cần phải có trách nhiệm vì tiếp tay cho Thiền tông Tân Diệu phá hoại chánh pháp

nguoiphattu.com - Vô tình hay cố ý VTV trở thành phương tiện quảng bá cho thiền sư dỏm. Hậu quả của nó tất nhiên nặng nề hơn phóng sự “cây chổi quét rau”. Đó là niềm tin của cộng đồng Phật tử và tầng lớp tri thức vào kênh truyền thông Quốc gia. Đó là sự lan tỏa hạt sạn tri thức được nhà đài vinh danh khoa học cũng nhưng giải thoát giả hiệu trong Phật giáo thầy vì nhờ giới chuyên môn đánh thức sai lầm về những đứa con tinh thần khuyết tật của NXB Tôn giáo.
Sách của ông Nguyễn Nhân được NXB Tôn giáo cấp phép.


Thật bất ngờ, khi quý Phật tử gửi chúng tôi đoạn phát sóng của VTV về hai chương trình đang gây bức xúc trong cộng đồng Phật giáo Việt Nam trong và ngoài nước. Đó là chương trình lễ “Công bố Huyền Ký Đức Phật truyền theo dòng Thiền Tông”- VTV1 & Chùa Thơ – Dấu Ấn Như Lai Thanh Tịnh Thiền – VTV2 để quảng bá cho Nguyễn Nhân, một phật tử tự phong Viện Chủ, như kiểu Thiền Sư Tự Xưng, đang ra sức ngụy tạo kinh điển, bóp méo lời Phật dạy và phá hoại Phật giáo chân chính.

Càng đau xót hơn nữa là NXB Tôn Giáo, vô tình hạ thấp uy tín của mình đã cho ra đời những quái thai vay mượn hình ảnh Phật giáo, gieo vào lòng người đọc những hạt sạn kiến thức rất to mà chẳng phải dễ đàng cứu chữa. Nhất là đối với số đông quần chúng chưa học qua Phật pháp căn bản, chỉ tin vào uy tín của NXB, cũng như đài truyền hình quốc gia – VTV.

Nhưng trong mắt bậc thức giả, đó chỉ là những vở tuồng diễn rẻ tiền, vì NXB Tôn Giáo chỉ kiểm duyệt nội dung qua loa bất cẩn. Tại sao một quyển sách công bố về huyền ký Đức Phật quan trọng như thế, lại không có sự tham khảo ý kiến của các bậc cao tăng trong GHPGVN? Những lời đó được rút ra từ kinh nào, số bao nhiêu, trang mấy trong Đại tạng kinh? Được dịch ra từ Tạng Nam Truyền ( Pali); Bắc Truyền (Hán Văn – Sankrit); hay Tạng Truyền (Tây Tạng)?. Dù là người chẳng am tường học thuật, chuyên sau vào lĩnh vực nghiên cứu Phật học và dịch thuật qua các truyền thống Phật giáo quốc tế, chỉ biết sơ Phật giáo căn bản, cũng đủ biết đó là những tư tưởng xuyên tạc bịa đặt. Hoàn toàn thiếu cơ sở.

Theo như truyền thống Thiền tông, sau khi ngộ đạo, phải được thầy ấn khả. Đó là “dĩ tâm truyền tâm” hay còn gọi là truyền tâm ấn. Chính vì người ngoài chẳng hiểu được thuật ngữ chuyên môn của nhà thiền nên dễ dàng bị ngoại đạo lường gạt. Tà Đạo Trần Tâm, đứa con quái thai của Thanh Hải Vô Thượng Sư là một thí dụ điển hình. Thật ra, đây chính là cảnh tâm tâm tương hợp, sự lý viên dung vô ngại. Người thầy xác nhận cho học trò của mình đã đạt đến cảnh giới vô niệm sau khi trắc nghiệm chứ không phải truyền trao gì khác. “Tứ mục tương cố” tức là trong sanh mắt nội thầy và trò đều thanh tịnh, viên dung, vô ngại. Người học trò trở thành sự tiếp nối của người thầy.

Như ngài Vĩnh Gia Huyền Giác, thông cả ba tông thiền, Hoa Nghiêm, Thiên Thai, nhờ đọc kinh Duy Ma mà phát mình tâm địa. Sau gặp Huyền Sách, đệ tử của Lục Tổ, Sách nói: “Từ thời Phật Oai Âm Vương trở về trước thì được, nhưng từ thời Phật Oai Âm Vương trở về sau, không thầy mà tự ngộ thì toàn thuộc phái ngoại đạo thiên nhiên.” Nên bèn đến Huệ Năng xin ấn chứng. Nhân đấy có tên là Nhất Túc Giác (Một đêm ngộ đạo).

Ngay cả HT. Tuyên Hoá, khi sáng đạo rồi vẫn cầu gặp Thiền Sư Hư Vân hứa khả. Khi gặp Hư Lão nói “Như Thị!”; Ngài Tuyên Hoá đáp: “Như Thị!”. Rồi trở về hoằng dương chánh pháp. Như vậy, xưa cũng như nay, nếu phi ân sư ấn chứng, thì sự ngộ đạo không gì chắc chắn cả. Làm sao tiếp nối?

Nhắc đến sư cô Đức Thảo, được ông Nguyễn Nhân phong là thiền sư ni, đã cấp bằng thiền gia cho ông, sư cô này tiếp nối ai? Ai là người ấn chứng cho cô đủ tư cách ngộ đạo thiền, để hoằng dương chánh pháp? Thiền tông vốn vượt qua ngôn ngữ văn tự khái niệm quy ước, tại sao lại nhập nhằng việc cấp giấy chứng nhận thiền gia? Như thế, đủ biết cảnh giới ngộ Pháp Hoa của sư khi ông là phật tử, chỉ là ngộ nhận. Vì trong nhà thiền, ngộ có nhiều mức độ từ thấp đến cao, như nói: “Đại nghi, đại ngộ; tiểu nghi, tiểu ngộ”. Đến khổ triệt ngộ là buông hẳn mọi sở tri, dứt sạch sanh tử, huống nữa là còn đeo ngói gạch tri giải mà cho đó là vàng ròng, thì làm sao khế hợp? Sự hấp tấp cho ra đời quyển Huyền Ký Đức Phật truyền theo dòng Thiền Tông, của ông Nguyễn Nhân, chỉ cốt để cũng cố lòng tin của mọi người để chứng mình rằng ông có sự chứng đạo đắc thiền. Nhưng vô tình vạch áo cho người xem lưng, bằng thực trạng bịa đặt hoang tưởng.

Thuyết Âm Dương Ngũ Hành là của Lão Giáo. Hoàn toàn không liên quan đến kinh Phật. Dù được chư tổ vận dụng trong việc hoằng pháp, qua giai đoạn Tam giáo đồng nguyên – Nho, Lão, Phật quy nhất. Nhưng đó không phải là cứu cánh. Ông Nguyễn Nhân căn cứ vào đâu mà cho rằng nhờ sóng âm và dương nên mới phát sinh ra nguồn gốc loài người? Điều này hoàn toàn chống lại các thuyết minh của khoa học. Nếu nói như phóng viên VTV: “đây là một tài liệu khoa học thực tế và vô cùng quý giá về nhân sinh quan và vũ trụ quan” (Phút 0:20); Vậy có cần một hội thảo khoa học chuyên môn đầy đủ các nhà khoa học, chư tôn đức giáo hội và giới nghiên cứu Phật giáo liên quan để thẩm định đánh giá, chứ không phải chỉ là một cụm  Phật tử, chính quyền hay giáo hội địa phương tham dự.
Đài truyền hình Việt Nam -VTV vô tình hay cố ý tiếp tay cho kẻ mượn chốn thiền môn phá hoại chánh pháp.  

Nếu tập sách này là ngụy biện thì các phóng viên VTV làm chương trình cũng như NXB Tôn Giáo phải có buổi họp mặt chính thức ra mắt xin lỗi GHPGVN, cộng đồng Phật giáo trong và ngoài nước, cũng như bạn đọc và quý thính giả. Vì kiểm duyệt nội dung và chương trình thiếu chuyên môn. Thiết nghĩ, buổi họp mặt này nên có TT. Thích Bửu Chánh đang dạy Thiền Nguyên Thuỷ ở Thiền Viện Phước Sơn – Đồng Nai; TT. Thích Thông Phương đang thay HT. Trúc Lâm xiển dương thiền phái Trúc Lâm; TT. Thích Nhật Từ, Phó viện Trưởng Viện Nghiên cứu Phật học PGVN tại TP. HCM đã từng lên tiếng về thói lừa đảo của ông Nguyễn Nhân làm mai một chánh pháp. Riêng về tài dịch thơ của ông Nguyễn Nhân, nên mời quý thầy chuyên về dịch thuật và Viện Nghiên Cứu Hán Nôm thẩm định. Tránh trường hợp đánh tráo khái niệm như Thi Vân Yên Tử của Hoàng Quang Thuận đầy tính sáo rỗng mà cho đó là thơ thiền, trong khi chẳng mang nội dung chứng ngộ gì cả.

Theo TT. Thích Nhật Từ, chùa Thiền Tông Tân Diệu do một nhóm Phật tử cách mạng lão thành quản lý. Do đó, các vị này chưa qua bất kì trường lớp Phật học nào. Chẳng lẽ chỉ vì có công cách mạng mà giáo hội địa phương có thể để cho một người tự xưng viện chủ như Nguyễn Nhân đăng đàn thuyết pháp, công kích hết thảy chư tôn giáo phẩm trung ương, trong đó có HT. Thích Thanh Từ. Thiết nghĩ, cần một động thái triệt để từ GHPGVN, vì ông Nguyễn Nhân núp bóng sau cơ sở hợp pháp là chùa Thiền Tông Tân Diệu để phá hoại Phật pháp. Khác nào đó lạc chiêu bài “Gậy ông đập lưng ông”, hay nói đúng hơn là dùng “sư tử trùng trung thực sư tử nhục” (Trùng trên người sư tử, ăn thịt sư tử). Điều ấy còn nguy hại cho sự tồn vong của Phật giáo hơn là bọn tà đạo công khai như Thanh Hải Vô Thượng Sư, Trần Tâm, Pháp Luân Công, Nhất Quán Đạo,…, vì nó đang len lỏi trong lòng Phật giáo hình thành nên một môn phái ngụy Thiền Tông, chống lại Phật giáo.

Đứng về mặt truyền thông Phật giáo, chúng tôi rất mong Chư tôn đức cần vào cuộc đính chính trên các kênh truyền hình An Viên, các trang báo điện tử Phật giáo, cũng như chư tôn giảng sư, quý thầy trụ trì và các Bạn hộ tự cần phải đính chính cho quần chúng Phật tử rõ. Nên tiêu huỷ các nguỵ tác đi ngược lại với lời Phật dạy của Nguyễn Nhân. Sâu xa hơn, Giáo hội cần phải có ý kiến về tư cách quản lý chùa Thiền Tông Tân Diệu của ông này. Tốt nhất nên đưa chư Tăng Ni về tiếp quản.

Sau vụ, đài VTV3 xin lỗi đình chỉ phóng viên dàn dựng sai sự thật, khi thực hiện phóng sự “cây chổi quét rau” phát trên sóng VTV ngày 3-5-2016; đã làm mất uy tín của kênh truyền thông quốc gia nghiêm trọng. Do phóng viên nhờ người dân xã Vĩnh Thành mang chổi ra đồng quét và nói là quét để quay cảnh rau sạch, song sau đó lại đưa tin là người dân dùng chổi quét lên rau cho rách lá đi, rồi đem ra chợ bán giả làm rau sâu. Sau khi phóng sự được phát, rau của người dân trồng ra không ai mua, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của bà con. Thì việc làm phóng sự về chùa Thiền Tông Tân Diệu, một cách dễ dãi qua Kênh VTV1 & VTV2 là một gáo nước lạnh dội vào mặt cộng đồng Phật giáo chân chính. Đó là việc làm thiếu chuyên môn và nghiêm túc.

Như vậy, ai tiếp tay cho Nguyễn Nhân – Thiền Tông Tân Diệu phá hoại chánh pháp? – NXB Tôn giáo? VTV1? VTV2? Hay sự im lặng của người Phật tử chân chính? Một người nắm không vững thuyết luân hồi, cho tổ tiên của loài người là ngạ quỷ hoàn toàn sai với KINH KHỞI THẾ NHÂN BỔN (Agganna sutta) Trong Kinh Trường Bộ (hoặc Kinh Khởi Thế Nhân Bổn Hán dịch: Sa-môn Đạt-ma-cấp-đa, người Thiên Trúc, đời Tuỳ). Đều xác nhận là do nghiệp lực dính mắc vị dục của chư Thiên mà đến lưu trú cõi này. Đó là theo nghiệp tái sanh. Tất nhiên sẽ còn rất nhiều vấn đề cần lật lại làm sáng tỏ qua nguỵ tác nhảm nhí của Nguyễn Nhân.

Đạo Phật là đạo giác ngộ. Giải thoát là chuyển cái nhìn mê ra ngộ. Nên còn chấp chặt vào tà kiến như ông Viện chủ tự xưng Thiền Tông Tân Diệu, còn ngạo mạn vịn vào thế lực để xác tín cho sự giải thoát của mình; còn mê muội vài những tấm bằng chứng nhận vô căn cứ thì sự giác ngộ theo kiểu Thiền Sư Tự Phong chỉ là đồ dỏm. Kiểu treo đầu dê bán thịt chó. Còn tiếp tay cho Nguyễn Nhân là tự phá hoại uy tín của mình nối giáo cho bọn gian thương. Tất nhiên trí tuệ Phật giáo chẳng phải là món hàng, mà ai muốn rao báng mặc cả ra sao cũng được.

VTV phỏng vấn ông Nguyễn Nhân quảng cáo sách và pháp môn Thiền tông Tân Diệu.

Còn đeo lắm hình Phật, lập ra phe phái là còn chấp ngã, đứng trước nhất phong đã bất tỉnh huống nữa Bát Phong Suy Bất Động. Vô tình VTV trở thành phương tiện quảng bá cho thiền sư dỏm. Hậu quả của nó tất nhiên nặng nề hơn phóng sự “cây chổi quét rau” rất nhiều. Đó là niềm tin của cộng đồng Phật tử và tầng lớp tri thức vào kênh truyền thông Quốc gia. Đó là sự lan tỏa hạt sạn tri thức được nhà đài vinh danh khoa học cũng nhưng giải thoát giả hiệu trong Phật giáo thầy vì nhờ giới chuyên môn đánh thức sai lầm về những đứa con tinh thần khuyết tật của NXB Tôn giáo. Chẳng biết từ khi nào việc thẩm định tri thức để xuất bản sách và làm phóng sự dễ dãi như thế?

Liệu VTV có can đảm đứng ra nhận sai lầm về trách nhiệm gián tiếp tuyên truyền giúp Thiền Tông Tân Diệu phá hoại chánh pháp để giữ niềm tin của quần chúng?

Giữa im lặng và lên tiếng nhận khuyết điểm lúc này. Đích thị im lặng chẳng phải là vàng nữa. Rất mong đại chúng theo dõi lại những phóng sự trên và những phát ngôn của Thiền Tông Tân Diệu, Long An, để thẩm định lại và tránh ngộ nhận lời Phật dạy.

Nếu đời nay ngộ đạo mà không thầy Ấn chứng, nên lấy các kinh Đại Thừa như Kinh Lăng Nghiêm, Kim Cang, Bát Nhã V.v…, để tự kiểm điểm công phu của mình. Bằng để biện biệt chánh tà cũng nên chiếu theo kinh điển mà xét. Rất mong người học chớ vội tin. Tránh về sau hối hận cũng không kịp.

Đừng vội tin vào uy tín của bất kì tổ chức, cơ quan truyền thông hay Nxb nào ngoài chánh kiến như lời di giáo của đức Phật:
“Các người hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi, thắp đuốc lên với chánh pháp”.

Kính mong!

Chí Ngu

Dự báo về tôn giáo mới ở Việt Nam trong quan hệ với Phật giáo

nguoiphattu.com - Tôn giáo mới là một hiện tượng đáng lưu tâm trên thế giới. Sự phát triển của tôn giáo mới được ghi nhận là tăng cao trong thế kỷ XX và đầu thế kỷ XXI. Tại Việt Nam, tôn giáo mới bộc phát vào nửa đầu thế kỷ XX, với 2 tôn giáo được coi là tách ra từ đạo Phật hoặc có quan hệ tới đạo Phật là Phật giáo Hòa Hảo và Cao Đài.



Đến giữa thế kỷ XX, một nhánh phát triển của Phật giáo cũng đã dần dần trở thành tôn giáo mới là Tịnh độ cư sĩ Phật hội Việt Nam. Đó là chưa kể đến những tôn giáo mới nhỏ hơn xuất hiện trước đó.
Tôn giáo mới được dự báo là sẽ tiếp tục phát sinh tại Việt Nam cũng như du nhập vào Việt Nam (chẳng hạn công trình nghiên cứu đề tài trọng điểm cấp nhà nước KX. 04. 14/06-14: “Biến đổi cơ cấu xã hội Việt Nam”, được in thành sách với nhan đề “Một số vấn đề về biến đổi cơ cấu xã hội Việt Nam hiện nay”, GS. TS Tạ Ngọc Tấn chủ biên, nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 2010).  
Tuy nói về hướng phát triển tôn giáo mới tại Việt Nam, nhưng công trình nói trên không đi vào chi tiết. Từ gợi ý từ công trình nói trên, bài viết này sẽ thử phác thảo một số dự báo về đường đi của tôn giáo mới ở Việt Nam từ điểm nhìn của Phật giáo. 

Trước hết, quá trình hình thành và phát triển của các tôn giáo mới tại Việt Nam trong thế kỷ XX hiển nhiên là nội dung tham khảo quan trọng. 

Sự bộc phát đến mức có thể lên đến hàng triệu tín đồ của các tôn giáo mới tại Việt Nam chỉ trong vài chục năm là điều đáng lưu ý. Tịnh độ cư sĩ Phật hội Việt Nam cũng xây dựng được nhiều cơ sở ở các tỉnh thành trong chừng ấy thời gian. Điều này diễn ra trong bối cảnh Việt Nam là xứ thuộc địa dưới sự cai trị của thực dân Pháp. 

Việc phát triển tôn giáo mới ở Việt Nam, so với thế giới, là lên đến cực đoan, khi có đến 2 tôn giáo mới có quân đội riêng và mức độ đổ máu gây ra hết sức thảm khốc. Về quy mô, thì đến năm 1974, đầu năm 1975, thì quân đội Hòa Hảo, tuy nói là thuộc quân đội Sài Gòn, nhưng vẫn có căn cứ riêng, với vũ khí nặng (giang đĩnh, khinh tốc đĩnh), kéo dài cuộc đề kháng sau 30/4/1975. 

Vì vậy, vấn đề tôn giáo mới thực sự là vấn đề quan trọng. Tôn giáo mới, trong sự phát triển bất thường nhiều biến động của nó, dễ nảy sinh hoạt động quân sự và khủng bố, mà dạng đơn giản hơn là kích thích bạo loạn (Đài Truyền hình “Đường Triều Tân Điện thị” của Pháp luân công phát xuống Trung Quốc là một ví dụ). 

Do tổ chức lỏng lẻo, giáo lý cởi mở, dễ lý giải, mở rộng theo nhiều hướng dễ chấp nhận tín ngưỡng bên ngoài, nên đạo Phật là mảnh đất thuận tiện để phát sinh tôn giáo mới. Điều này đã thể hiện rõ qua trường hợp Việt Nam, và cũng là ở Nhật Bản, Đài Loan. Tôn giáo mới phát sinh từ Phật giáo có nhiều dạng, như có thể chỉ lợi dụng, vay mượn, núp bóng để chiêu dụ tín đồ, hay kế thừa một phần giáo lý, truyền thống, hay mang xu hướng cách tân, hiện đại hóa. Nhưng dù bản chất thế nào, mục đích ra sao, điều rõ ràng là tôn giáo mới phát sinh từ Phật giáo đều ít nhiều gây tổn thương cho Phật giáo, mà cấp đơn giản nhất là lấy đi một số tín đồ, chuyển cơ sở thờ tự của Phật giáo thành cơ sở của tôn giáo mới, thậm chí, có thể cải đổi tăng sĩ Phật giáo thành tu sĩ tôn giáo mới. 

Mặc dù có thể phát triển nhanh, lan rộng ở bề mặt, nhưng tôn giáo mới có thể cắm rễ sâu dày trong xã hội, tạo được nền tảng vững chắc, không phải “bạo phát, bạo tàn”, “lửa rơm”. 

Tôn giáo mới phát sinh từ Phật giáo rất dễ hoạt động bí mật với vỏ bọc Phật giáo, nếu tình huống đòi hỏi. Bề ngoài thì trình bày một hình thức Phật giáo, hay tạo cảm giác Phật giáo, nhưng bên trong thì ngấm ngầm đưa các yếu tố tôn giáo mới vào. Tôi đã chứng kiến điều này tận mắt trong thân tộc, khi có họ hàng theo tôn giáo mới, là một nhánh “đạo vô vi”, có giáo chủ là “Cô Năm”. Tôi được cho kẹo bánh để đến hành lễ ở một phòng thờ nhỏ, cũng có thờ Phật. Nhưng tụng kinh Phật do nhà chùa in thì chỉ là một phần khóa lễ, còn lại tụng những câu lục bát lạc vận in roneo do Cô Năm soạn, coi Cô Năm là một hóa thân của Bồ tát Quan Thế Âm, khóa lễ xong thì bái vọng hướng nhà Cô Năm. Sau 1975, Cô Năm di tản ra nước ngoài nên đạo cũng rã đám. Cô Năm cũng làm chính trị “sơ cơ” bằng cách đưa ra sấm truyền về thời cuộc. 

Có tôn giáo mới hình thành từ mê tín dị đoan, nhưng có thể không. Có khi mê tín dị đoan hay giáo lý đơn giản lại là một thế mạnh. Về mặt hình thành cơ sở lý luận, tôn giáo mới tỏ ra rất đa dạng, phức tạp. Lý Hồng Chí của Pháp Luân Công viết cả tập sách dày, Nhất quán đạo Đài Loan có cả đài truyền hình suốt ngày thuyết giảng, nhưng cũng có tôn giáo mới, giáo lý sơ sài, vần vè thất niêm lạc vận như trường hợp kể trên mà vẫn có người theo. Vì vậy, không thể nghiên cứu “giáo lý” để đánh giá tôn giáo mới. 

Hiện nay, ở Việt Nam có 2 dạng tôn giáo mới chính, là: 

-    Dạng du nhập từ nước ngoài 

-    Dạng nội sinh 

Dạng nội sinh lại có các dạng: 

-    Vay mượn, ngụy trang đạo Phật 

-    Cũng thế, với tôn giáo khác 

-    Hình thành từ tín ngưỡng dân gian 

-    Tự xưng giáo chủ, tự lập đạo, nhưng vẫn vay mượn nghi thức đã có. 

Các tôn giáo mới tại Việt Nam sau 1975 có chung một vấn đề lớn, đó là quan hệ với chính quyền. Yếu tố này rất quan trọng trong việc phát triển tôn giáo mới. Chính sách cởi mở về tôn giáo từ sau 1986 không tránh khỏi việc các tôn giáo mới lợi dụng để phát triển. 

Từ năm 1954 ở miền Bắc và từ 1975 trên cả nước, hoạt động hình thành tôn giáo bị cấm. Do vậy, các tôn giáo mới trong thời gian này hoạt động hoàn toàn bí mật. Có thể như các hội kín hay dưới vỏ bọc các tôn giáo lớn, nhất là Phật giáo. 

Từ thập niên 1990, khi các tôn giáo mới đã có lịch sử phát triển nhiều chục năm được chính thức công nhận, thì các tôn giáo mới đang trên đà hình thành hoặc mới du nhập cũng bắt đầu có chuyển biến trong hình thức hoạt động theo hướng bán công khai hóa. Tìm cách công khai hóa hoạt động, tiến dần từng bước, tìm khe hở để khai thác, ngụy trang dưới những vỏ bọc phi tôn giáo hoặc tôn giáo đã được công nhận là những hướng họ theo đuổi. Như có lúc, đồng loạt nhiều tờ báo ở TPHCM đưa hình Thanh Hải Vô thượng sư lên bìa 4 trong quảng cáo ăn chay. Cơ sở của đạo này thì thể hiện dưới dạng quán ăn chay (nhưng thường có phòng họp kín). 

Có thể dự báo, do lực lượng còn yếu, tín đồ chưa nhiều, các tôn giáo mới ở Việt Nam, dạng du nhập hoặc nội sinh, đều sẽ có chung một số xu hướng.: 

-    Tránh đối đầu với chính quyền, tìm cách tạo sự thân thiện ngoài mặt với chính quyền (như hoạt động cứu trợ của đạo Thanh Hải trong những năm trước mà đài truyền hình SMTV miêu tả là được sự phối hợp của các địa phương). 

-    Vừa tìm cách công khai hóa có mức độ (hợp pháp hóa hoàn toàn là điều không thể trong điều kiện hiện nay), vừa tìm cách hạn chế những bất lợi do việc công khai hóa mang lại, bằng cách tìm kiếm những hình thức vỏ bọc thích hợp với hoàn cảnh từng lúc. 

-    Riêng đối với những tôn giáo mới liên hệ với Phật giáo, thì triệt để khai thác Phật giáo bằng đủ mọi mặt, theo những cách thức đã từng được sử dụng thành công, đến những cách thức mới, danh xưng mới (cư sĩ đoàn, ban hộ niệm, đạo hội, đạo tràng…). Cái người ta tránh là từ “giáo hội”, còn lại thì dùng đủ kiểu. Tạm thời, dạng hoạt động này chưa có cơ sở riêng công khai, nhưng cũng đủ hình thức trụ sở như điện thờ tư gia, quán cơm chay có phòng ăn kín. Tuy nhiên, những yếu tố chuẩn bị cho một tôn giáo mới sẽ được tích cực chuẩn bị: lãnh đạo, bộ máy nhân sự, nghi lễ, giáo lý, điều lệ… Chỉ chờ cơ hội thì tôn giáo mới sẽ công khai hóa. 

-    Hiện nay và trong thời gian trước mắt, các tôn giáo mới đang hình thành này sẽ tiến từng bước trong hoạt động xây dựng đồng thời với sự thăm dò phản ứng từ chính quyền, xã hội và các tôn giáo đang hoạt động. Đó có thể là một dạng đồng phục mới tạo sự khác biệt, một số hình thức nghi lễ mới, tôn xưng một kiểu giáo chủ mới, hay tung ra một số nội dung giáo lý mới. Họ cũng có thể tìm một dạng giấy phép nào đó, như đạo sư Duy Tuệ liên kết xin phép xuất bản sách. Họp tín đồ thuyết giảng thì nói là sinh hoạt giới thiệu sách (mà sách thì có giấy phép). Hay xin phép mở công ty văn hóa để xây dựng khung nhân sự (công ty cũng có giấy phép kinh doanh). Cậy nhờ cơ quan nào đó đứng tên chủ quản để lập trung tâm nghiên cứu (như trung tâm mang danh Unesco Việt Nam của Duy Tuệ). Thế là đã có giáo lý in thành sách, có đội ngũ nhân sự, có biểu tượng, huy hiệu, có người lãnh đạo tinh thần tác giả giáo lý là “đạo sư”. Một ngày nào đó, “úm ba la”, thành tôn giáo mới, mà không ít tín đồ chiêu tập từ những Phật tử không vững vàng. 

Dự báo của chúng tôi là những hình thức đối phó này ngày càng phát triển, ngày càng tinh vi, ngày càng đa dạng, ngày càng có cơ sở pháp luật vững chắc để tạo vỏ bọc an toàn “Vô thượng sư” Thanh Hải đã đưa hình lên được bìa báo, “đạo sư” Duy Tuệ đã lên được phát thanh truyền hình quốc gia, sách công kích Phật giáo của ông ta được xuất bản… Họ đã đạt được một số kết quả trong xu hướng tìm cách công khai hóa từng phần, tiến đến hợp thức hóa từng phần, chuẩn bị cho bước hợp thức hóa tôn giáo mới toàn phần, hoàn chỉnh, với quy mô đã qua thời gian chuẩn bị chu đáo. 

 chuabuuminh.vn


Q.1 đặt vòng hoa tưởng niệm và họp mặt nhân Phật đản

GNO - Sáng 23-5, BTS GHPGVN Q.1 (TP.HCM) đã tổ chức viếng tượng đài Bác Hồ và tượng đài Quáng Thị Trang cũng như tổ chức họp mặt chức sắc các tôn giáo trên đại bàn thành phố.

 
Viếng tượng đài Bác Hồ (Q.1, TP.HCM)
Tham dự đặt vòng hoa viếng có sự tham dự của chư tôn đức giáo phẩm BTS GHPGVN TP.HCM; HT.Thích Thiện Tánh, Trưởng ban Kiểm soát T.Ư, Phó ban Thường trực BTS GHPGVN TP.HCM; HT.Thích Tịnh Hạnh, Ủy viên HĐTS, Phó Trưởng BTS GHPGVN TP.HCM; HT.Thích Như Tín, Phó BTS GHPGVN TP.HCM; HT.Thích Thanh Sơn, Trưởng BTS GHPGVN Q.1; HT.Thích Thanh Hùng, Ủy viên HĐTS, Phó ban Hoằng pháp T.Ư cùng chư tôn đức Tăng Ni Q.1...
Ngay sau lễ đặt vòng hoa tại tượng đài Bác Hồ và tượng đài Quánh Thị Trang, BTS GHPGVN Q.1 đã tổ chức họp mặt các chức sắc tôn giáo bạn tại văn phòng BTS GHPGVN Q.1 (chùa Vạn Thọ).

Lẵng hoa viếng tượng đài Bác



Chư tôn Hòa thượng tại lễ viếng


Và chụp hình lưu niệm tại tượng đài Hồ Chủ tịch
Lãnh đạo TP tới dự có ông Lê Hoàng Vân, Trưởng phòng Phật giáo - Ban Tôn giáo TP.HCM; ông Nguyễn Ngọc Phong, Trưởng ban Dân tộc Tôn giáo - UBMTTQVN TP.HCM cùng lãnh đạo các ban ngành Q.1 và các chức sắc tôn giáo bạn như: Công giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hồi giáo, Minh Sư Đạo… với 45 đại biểu về tham dự.
Thông qua chương trình họp mặt này BTS GHPGVN Q.1 muốn tạo mối quan hệ ngày càng gắn bó, đẩy mạnh các hoạt động “tốt đời, đẹp đạo”, vận động các vị chức sắc, đồng bào Phật tử tiếp tục hưởng ứng các phong trào thi đua yêu nước, các hoạt động xã hội nhân đạo, tạo động lực tích cực góp phần hoàn thành tốt chỉ tiêu kinh tế, xã hội, an ninh quốc phòng tại địa phương, qua đó tiếp tục xây dựng, củng cố và mở rộng khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Viếng tượng đài Quách Thị Trang

Chụp hình lưu niệm trước tượng đài



Trước đó, BTS GHPGVN cũng đã cung đón tôn tượng Bồ-tát Quảng Đức về an vị tại lễ đài chính - chùa Vạn Thọ. Ngay trong buổi lễ, BTS GHPGVN Q.1 cũng đã tặng UMBMTTQ Q.1 một căn nhà tình nghĩa trị giá 30 triệu đồng.

 
Họp mặt chức sắc tôn giáo

Ông Lê Hoàng Vân tặng hoa tới HT.Thích Thanh Sơn


Đại diện tôn giáo bạn tặng quà mừng Phật đản
Trao tượng trưng căn nhà tình thương ủng hộ người nghèo Q.1


Mai Trung

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2020

Việt Nam Phong Tục - một quyển sách lệch lạc về Phật giáo tiếp tục tái bản?

nguoiphattu.com - Không hiểu vì sao, tác phẩm được duyệt thế nào mà toàn bộ nội dung nói về Phật giáo đều vẫn giữ nguyên sự lệch lạc, sai trái, gây ra sự ngộ nhận rất lớn của giới độc giả, tri thức ngấm ngầm hiểu sai về Phật giáo và lý tưởng cao đẹp của người xuất gia.


Chúng tôi không khỏi giật mình khi tác phẩm Việt Nam Phong Tục của tác giả Phan Kế Bính viết năm 1915 (NXB Văn Học; NXB Văn Hoá Thông Tin; NXB Hồng Đức) lần lượt tái bản, một tác phẩm có quá nhiều vấn đề cần phải bàn cãi, phải cần nghiêm túc hiệu đính, chỉnh sửa để phù hợp với thời đại. Nhất là nội dung khi nói về Phật giáo mang tính khá cục bộ, thiển cận và bài xích có chủ đích.
Không hiểu thế nào mà NXB Kim Đồng lại tiếp tục tái bản và phát hành tập sách vào ngày 12/04/2020 với lời giới thiệu: -Tập sách có thêm phần chú giải, hiệu chỉnh giúp độc giả ngày nay có thể hiểu rõ hơn tác phẩm... Ấn bản được in bìa cứng với gần 100 minh hoạ sống động của hoạ sĩ Bùi Ngọc Thuỷ. (Lời Giới Thiệu của NXB).
Nhưng không hiểu vì sao, tác phẩm được duyệt thế nào, hiệu đính và cấp phép xuất bản ra sao mà toàn bộ nội dung nói về Phật giáo đều vẫn giữ nguyên sự lệch lạc, sai trái, gây ra sự ngộ nhận rất lớn của giới độc giả, tri thức ngấm ngầm hiểu sai về Phật giáo và lý tưởng cao đẹp của người xuất gia.
viet_nam_phong_tuc_mot_quyen_sach_lech_lac_ve_phat_giao_tiep_tuc_tai_ban_nguoiphattu_com_1.jpg
1. Ông PKB viết về Đạo Phật: -Đạo Phật bày ra lắm điều kỳ ảo: nào luân hồi, nào siêu thoát, nào họa phúc, nào nhân quả, nói toàn những mối dị đoan, làm cho lòng người mê tín mà không ích cho sự thật, cho nên đạo Nho phải bác đi không cho là chính đạo (tr.172).
2. Ông viết về người xuất gia: -Tuy lưu truyền đã lâu, làng nào cũng có chùa thờ Phật, dân gian vẫn còn cúng bái sùng phụng, nhưng chẳng qua là bọn ngu phu, ngu phụ theo thói quen mà cúng vái chớ kì thật thì không mấy người mộ đạo. Trừ ra mấy kẻ bực đời đi tu, còn phần nhiều là bọn ăn bơ làm biếng, trốn chúa lộn chồng, mượn cửa Bồ Đề mà nương thân. Còn bọn hạ lưu xã hội, mê tín sự báo ứng, thì toàn là bọn ngu xuẩn, thấy nam mô thì cũng nam mô, thấy sám hối thì cũng sám hối, còn hiểu gì là đạo Như Lai nữa.
Huống chi lại còn nhiều kẻ tính tình rất hung bạo mà cũng mượn cửa thiền để làm nơi trú ẩn. Tiếng là đi tu, mình mặc cà sa, đầu đội nón tu lư, tay lần tràng hạt, mặt giả dạng từ bi, mà bụng dạ thì như rắn như rết, nào rượu ngon, nào gái đẹp, nào thịt chó hầm hoa sen, nào thịt lợn viên nhỏ làm thuốc đau bụng, nào quần áo và ích. Nam mô một bộ dao găm, hổ mang hổ lửa, sự ấy mới lại gớm ghê nữa. (tr.224).
3. Khi ông viết về những nội dung mang tính định nghĩa, lịch sử quan trọng về Đức Phật và giáo pháp:
- Phật giáo do đạo Bà La Môn mà ra (tr.219).
- Ông Thích ca Mâu Ni thấy bọn thầy tu đạo Bà La Môn sinh lắm điều tệ, và lại thấy người ta ai cũng ở trong vòng luân hồi chịu những cảnh khổ não, như là: Sinh, lão, bệnh, tử, là bốn cái kiếp khổ nạn, vì thế chán đời, mà cầu một phép để giải thoát cái khổ não ấy, mới dựng là một tôn giáo riêng gọi là Phật giáo . Môn đồ về sau, suy tôn ông ấy là Phật tổ Như Lai (tr.220).
- Ông Thích Ca cũng đã lấy ba vợ, sinh một đứa con trai tên là La Hầu La,... Được bảy năm, xẩy tỉnh ngộ được đạo huyền diệu, tự xưng là Bồ Đà (Bobbha) (tr.220).

- Tục truyền ông ấy về sau ăn mỡ lợn, phát trướng mà mất ở Câu Thi. Lúc gần mất ông ấy nói rằng: Nay ta đã lên cõi Niết bàn, nghĩa là lên đến chỗ cực lạc thế giới. (tr.221).
- Khi ông nói về vua Asoka (Vua A Dục): - Trước Thiên Chúa 234 năm (năm thứ 54 đời Chu Noãn Vương), vua Kế Ma đại hội Kinh đô, duy lấy Phật giáo làm tôn chủ, bắt ép người trong nước phải theo, và sai bọn thầy chùa làm giáo sĩ, đi ra ngoại quốc mà truyền đạo; từ đó Phật giáo mới lan cả ra thế giới vậy. (tr.222).

- Ông nói về Ngài Huyền Trang đi mua kinh tại Ấn độ: -Năm Trinh Quán thứ 3 đời vua Thái Tông nhà Đường, thầy chùa là Huyền Trang đi men Tây Tạng sang Ấn Độ mua được kinh Phật 650 bản. (tr.223).
- Khi ông nhận định về mục đích của đạo Phật: -Mục đích đạo Phật, chỉ hai chữ hư vô là kiêm hết. Có câu rằng: Hết thảy không có cái gì, chỉ vì cái nhân duyên mà sinh ra. Nay dẫu tạm có, nhưng bản tính vẫn là không. (tr.221).
- Ông cho rằng toàn bộ kinh Phật chỉ có 42 chương, chia làm ba quyển, gọi là kinh Tam tạng. Và Tứ thiền thì không còn chịu luân hồi nữa, ông còn cho rằng luân hồi nghĩa là do kiếp trước làm những điều tội ác thì chết xuống âm phủ để chịu những tội khổ sở, rồi kiếp sau làm các giống xúc vật chịu khổ ải - Và cho rằng: Âm phủ có 136 cái động là những nơi ngục hình làm tội người ác (tr.222) - những điều thế này mà ông đã dùng để định nghĩa về Phật giáo.
viet_nam_phong_tuc_mot_quyen_sach_lech_lac_ve_phat_giao_tiep_tuc_tai_ban_nguoiphattu_com_2.jpg
4. Về việc đi chùa, học đạo của người Phật tử ông viết: -Một là người đàn bà già cả ở nhà thì buồn bã không vui, muốn mượn cửa thiền để khuấy khỏa lúc cảnh già, hai là những người mê tín đạo Phật, nghĩ mình thuở bình sinh nhiều điều ác nghiệt, e mai sau mất đi thì phải vào ngục Diêm Vương cho nên nương thân của Bụt ngày đêm tụng kinh cầu Phật Trời phù hộ mạnh khỏe sống lâu, mà ngày sau mất đi được về Tây phương cực lạc thế giới. Vậy nên động nói là nam mô, động đi đâu là lạy chín phương trời, mười phương chư Phật. Có người già cả yếu đuối cũng cố bò đến cửa chùa khấn la khấn liệt, lạy lấy lạy để, ấy thực là một điều mê tín của đàn bà ta, mà không ích gì cho đến mình cả.

Và, mỗi tháng đóng góp vào nhà chùa; người có của hay là có con cái giúp đỡ cho đã vậy, người không có con và người không có của mà cũng chịu khó nai lưng cố sức làm ăn, để gánh vác một sai lính nhà Phật, sao mà thiên hạ xuẩn làm vậy? Song điều đó chẳng nên trách gì các bà già, chỉ vì nữ giới nước ta không có học thức mà thôi, mà đàn bà không có học thức, cũng bởi cách giáo dục chưa rộng vậy. (tr.188).
Còn rất nhiều nội dung sai lầm một cách căn bản về định nghĩa quan trọng trong kiến thức Phật học, lịch sử Đức Phật, giáo pháp và mang tính bôi nhọ lý tưởng học đạo, đi chùa của người Phật tử cũng như lý tưởng xuất gia cao đẹp.
Thiết nghĩ, NXB Kim Đồng là nơi mà rất nhiều bậc phụ huynh tin tưởng để chọn lựa sách cho con em mình, nếu các em vô tình tiếp xúc những quyển sách thiếu kiểm duyệt, thiếu trách nhiệm đính chính và cầu thị như thế này đang được liên tục phát hành số lượng lớn trên thị trường, thì vô hình chung sẽ gieo vào tâm thức các em những cái nhìn lệch lạc về Phật giáo sau này.
Về một đạo Phật sai lệch, bi quan, chán đời, xưng hô thiếu văn hoá như “thầy chùa”, phủ nhận toàn bộ những giá trị đóng góp của Đức Phật, của Phật giáo, của các vị vua có công như vua A Dục, các vị danh Tăng như Ngài Huyền Trang, và những vị xuất gia đang ngày đêm đóng góp đời mình cho những lợi ích xã hội, đạo đức tâm linh, quân bình một xã hội vật chất và tinh thần.
Người xưa đã sai, mà người nay vẫn lại tiếp tục sai lầm như thế sao? Vậy mong rằng, những người được coi là chịu trách nhiệm nội dung thì hãy thật sự chịu trách nhiệm như một lời cải chính, ngưng lại việc phát hành, tiếp tục hiệu đính và cầu thị những nhà tri thức Phật giáo để có cái nhìn đúng đắn hơn. Bằng không mỗi quyển sách được tiếp tục in ra là thêm một nỗi đau, một thành kiến trên cùng một vết thương đang còn rướm máu.
viet_nam_phong_tuc_mot_quyen_sach_lech_lac_ve_phat_giao_tiep_tuc_tai_ban_nguoiphattu_com_3.jpg
Chúng ta có thể im lặng, nhưng sự im lặng của chúng ta sẽ khiến cho bao người tiếp tục hiểu sai về Phật giáo, nên chăng mỗi người cùng đóng góp một tiếng nói trên tinh thần cầu thị, ngăn chặn những sai lầm lệch lạc đang âm thầm phá hoại những tâm hồn non trẻ khi nhìn về đạo Phật trong trách nhiệm của một người xuất sĩ, một Phật tử, một người con Phật. Cũng như góp phần bảo vệ những giá trị cao quý, cốt lõi đáng quý mà bao thế hệ qua cộng đồng Phật giáo vẫn luôn âm thầm đóng góp cho nền tảng đạo đức chung của nhân loại.
Los Angeles, 15/06/2020.